"Dân" VĂN CHẠY SÔ LÀM...BÁO

By Lời Nhân Gian

(Dân trí) - Soạn vài câu hỏi mượn bạn cái máy chụp hình gọi điện thoại xin phỏng vấn và tất cả chỉ có thế cô sinh viên Văn khoa đang học năm thứ hai xuống đường đi… làm báo.

Lên mạng: “Gò lưng cõng chữ”

Việc tìm kiếm thông tin trên mạng Internet đối với sinh viên bây giờ không còn gì là lạ lẫm bởi tính năng nhanh chóng và đa dạng của nó giúp cho sinh viên dễ dàng tìm kiếm tư liệu học tập và giao lưu trao đổi với bạn bè. Song đối với một số sinh viên dân Văn việc lên mạng là để… cõng chữ về viết báo. 

Với từ khóa là tên một người nổi tiếng nào đó hoặc một vấn đề gì đó đang “hot” trong vài phần trăm giây mạng Internet sẽ cung cấp cả hàng chục trang dữ liệu liên quan. Mấy anh/chị sinh viên viết báo chỉ việc đọc copy lưu đem về khai thác tiếp nếu không khai thác được nữa đối với những bài viết quá chặt thì tìm cách liên hệ với người từng được viết bài đó… xin phỏng vấn. 

Một người bạn học cũ của tôi hiện đang làm cho một tờ báo có tiếng ở Hà Nội cho biết: Sở dĩ các bạn sinh viên thường chọn lối phỏng vấn để viết bài bởi lẽ họ cho rằng cách nhanh nhất và dễ nhất để trở thành “nhà báo” là… phỏng vấn. 

Và có lẽ cũng vì xuất phát từ quan niệm đó nên các bài phỏng vấn cứ thấy na ná như nhau. Hệ thống câu hỏi lặp đi lặp lại và tình trạng cái kết của bài phỏng vấn giống nhau như “sinh… một ổ” là: “Xin… cho biết dự định sắp tới của… là gì?”. Chấm hết. Một câu hỏi khiến người được hỏi ít khi muốn trả lời và có trả lời thì người đọc cũng không nhận được thông tin cụ thể và chính xác. Thế nhưng đó là “nguyên mẫu” giúp cho các sinh viên “ngoại đạo” này tiến vào làng báo. 

Xuống đường: “Đổi văn lấy gạo”

Đúng như câu “Cơm áo không đùa với khách thơ” cũng vì cần có thu nhập thêm để chi phí cho hàng trăm thứ khoản nên các bạn ấy chọn cho mình nghề này vừa “sạch sẽ” lại vừa gần nghề mình học. 

Trao đổi với chúng tôi bạn H.T - sinh viên năm thứ ba trường ĐHVH Hà Nội tâm sự: “Ở trường em có bạn viết báo mua được xe máy điện thoại di động và cả máy vi tính xách tay nữa. Bọn em thấy cũng không khó lắm nên làm thử hóa ra dễ kiếm cơm hơn đi làm thêm ở quán cà phê hay các nghề phổ thông. Hơn nữa chỉ cần quen biết và… hợp gu với người phụ trách chuyên mục của một tờ nào đó là được đăng bài”. 

Nếu quả đúng như vậy không biết nên vui hay buồn. Việc làm thêm kia cũng rất chính đáng và hoàn toàn đáng được trân trọng nghĩ thế thấy vui vui nhưng cứ nhìn thấy tình trạng báo chí ngày càng nhàn nhạt thì lại buồn buồn.  

Đến trường: “Niềm vui như tiếng thở dài”

Qua trao đổi với chúng tôi một số giảng viên hiện đang giảng dạy tại các khoa Ngữ văn cho biết tình trạng các bạn sinh viên học văn quá lao vào viết báo kiếm tiền chểnh mảng việc học hành đã khiến có bạn một học kỳ rớt đến ba môn. Buồn hơn là nhiều bạn do “quen tay” làm báo nên viết văn thì như viết tin vậy. 

Viết văn viết báo khoảng cách giữa hai khái niệm này có khi khó rành mạch tuy nhiên nó không hề là một. Dầu vậy giữa chuyện đồng tiền bát gạo của sinh viên với lý tưởng nghề nghiệp luôn là sự cò kè. Nhiều trường hợp chưa hết cơn vui vì có bài đăng ở báo lớn đã thở dài ngao ngán nghĩ đến cảnh mất cả một học kỳ trả nợ các môn thiếu điểm. 

Chúng tôi xin dành việc cân đong đo đếm cái được và cái chưa được từ việc sinh viên dân văn đi làm báo cho chính những “nhà báo” trong cuộc với một hi vọng cái sợi dây lòng thòng đầy ma lực: Chữ - Áo cơm - Danh tiếng không phải trói những người yêu văn mến chữ để từ đó biết đâu “ngọc giữa đời thường” làng báo sẽ có thêm nhiều cây viết mới tài hoa. 

Trịnh Tuấn
http://www.dantri.com.vn/nhipsongtre/Dan-Van-chay-so-lam-bao/2007/11/206804.vip 

More...

MÈO ƠI LÀ MÈO!

By Lời Nhân Gian


Chỉ là một quán nhậu nhỏ nằm ven Quốc lộ 1A gần cầu Gián Khẩu khu vực giáp ranh giữa Ninh Bình và Hà Nam nhưng “Đặc sản Tiểu Hổ” của “đồ tể” Bảy Pháo mỗi ngày tiêu thụ gần 200kg mèo hơi với đủ các loại mèo từ mèo “quý tộc” tức loại mèo đen tuyền và mèo rừng đến mèo mướp mèo tam thể…
 
Những quan niệm dân gian không có cơ sở.

Thường thì các nơi ăn thịt mèo vào đầu tháng để…giải xui nên đa phần các quán tiểu hổ ở các địa phương khác chỉ bán chạy hàng vào đầu tháng còn cuối tháng thì các “đồ tể” giết mèo chỉ có ngồi chơi xơi nước. Nhưng ở vị trí đắc địa này phía bên kia cầu thuộc địa phận tỉnh  Ninh Bình người ta ăn thịt mèo vào cuối tháng còn phía bên này cầu thuộc địa phận tỉnh  Hà Nam người ta ăn thịt mèo vào đầu tháng nên chủ quán “Đặc sản Tiểu Hổ” tên là Bảy Pháo rất lấy làm tâm đắc với địa điểm này. Có vẻ như vị “đao phủ trảm mèo” này nắm rất rõ những lợi thế “thiên thời địa lợi” sẵn có kia nên chỉ cần có thêm một yếu tố “nhân hòa” nữa là…hốt bạc. Chính vì lẽ đó nên câu cửa miệng mỗi khi chào mời khách anh thường dùng là: “Bác làm vài cân về ăn giải xui đồ nhà em luôn tươi roi rói đấy!”.

Không chút giấu giếm với bất cứ vị khách nào quan tâm khi muốn hỏi đến các vấn đề liên quan đến mèo anh Bảy Pháo cho biết mỗi năm gia đình anh thu nhập trung bình khoảng 60 triệu tiền lãi từ việc bán thịt mèo. Nguồn cung cấp đầu vào cho quán chủ yếu là mèo nuôi trong dân các địa phương chung quanh trường hợp thiếu hàng quá mới lấy buôn bên Thái Bình về bán. Giá mua vào mỗi cân mèo sống từ 45 – 50 nghìn đồng. Sau khi làm thịt thui vàng bán “móc hàm” giá từ 85 – 95 nghìn đồng một cân. Mỗi ngày quán của anh bán ra khoảng gần 200kg thịt mèo “móc hàm” tiền lãi thu được chừng 400 nghìn đồng chưa tính đến các thứ thải ra phục vụ cho chăn nuôi. Nhìn vào thu nhập thường xuyên của một ông chủ thuộc phe “đồng minh” của chuột và trang trại heo anh nuôi nhờ vào nguồn thức ăn dư thừa từ quán chẳng trách cái nghề “giết tiểu hổ” dẹp rồi lại mọc lên như nấm.

Hái ra tiền từ những thứ…vứt đi.


Mèo được mệnh danh là “tiểu Hổ” vì thế không ít bộ phận trong cơ thể mèo cũng được dân gian quý như Hổ vậy. Ví như mật mèo đen có thể chữa được bệnh hen suyễn; hay xương cốt mèo nấu cao cũng tốt chẳng kém gì cao hổ cốt(?!). Do cấu tạo cơ thể mèo không lớn nên việc gom góp để dành được lấy mươi cân xương mèo cốt là một việc kì công và khó thực hiện. Chỉ có làm nghề buốn bán giết mổ mèo thì may ra mới gom góp được. Để hiểu rõ hơn về điều này chúng tôi xin mô tả cách làm xương để nấu cao mèo như sau: Xương mèo sau khi lọc hết thịt bỏ vào một chiếc bao tải đem ngâm ở chỗ nước chảy qua. Sau vài tháng thịt tróc hết khỏi xương người ta vớt lên rửa sạch. Tiếp đến dùng dao chẻ xương ra cho vào luộc để lọc hết tủy rồi vớt ra bỏ trộn lộn với vỏ trấu lúa bỏ vào cối giã cho sạch hết tủy dính và những thứ tạp bên ngoài xương. Lúc này xương mèo trở nên trắng muốt và đã sạch sẽ người ta mới tiến hành nấu cao như nấu cao hổ cao xương trăn hay cao xương khỉ. Theo cách tính của dân gian một con mèo nặng 4 cân hơi sẽ cho được từ 2-3 lạng xương cốt sạch. Một cân cao mèo được chiết suất từ 10 đến 12 cân xương mèo cốt. Như vậy để có được một cân cao mèo như ý phải cần đến hàng trăm chú mèo già khụ. Đó cũng là lý do mà người ta ít nhắc đến thứ hàng “xa xỉ phẩm” này. Tuy nhiên với các “đồ tể” giết mèo thì đó là một cơ hội để kiếm thêm thu nhập mà là thu nhập cao nhờ những đại gia sẵn sang bỏ tiền triệu để có được thứ…bỏ đi này.

Anh Bảy Pháo cho biết ở quán anh có món lẩu mèo khách thường đòi ăn cả xương nên việc để dành xương nấu cao cũng khó. Vì xương dùng để nấu cao phải là xương chưa đụng lửa mới quý. Song mỗi năm anh cũng kiếm được…dăm nồi (mỗi nồi cao trung bình khoảng 10 cân xương mèo cốt) bán được vài chục triệu đủ trang trải cho gia đình sinh hoạt còn tiền lãi thu được từ bán thịt mèo dư ra để tích lũy và đầu tư làm thêm quán.

Đồng tiền làm mờ…pháp luật.

Được biết từ năm 1998 trong Chỉ thị số 09/1998/CT-TTg của Thủ tướng đã quy định rất rõ: “Thu hồi giấy phép kinh doanh dẹp ngay các quán thịt mèo xử lý nghiêm những đối tượng chuyên đi bắt mèo buôn bán mèo...”. Thế nhưng trên thực tế vẫn còn nhan nhản những quán “tiểu Hổ” ở khắp các địa phương nhiều nhất là các tỉnh Thái Bình Hà Nam Ninh Bình Hà Nội. Việc lạm sát mèo vô tội vạ dẫn đến những thiệt hại từ nguyên nhân mất cân bằng sinh thái từng làm nhức nhối các cơ quan chức năng và sự kêu cứu của những người nông dân làm nông nghiệp. Qua tìm hiểu chúng tôi được biết các Chi cục bảo vệ thực vật của các tỉnh chỉ có chức năng kiểm tra mà không có chức năng xử phạt nên tác dụng sau những đợt kiểm tra là rất ít. Những người buôn bán vận chuyển giết mổ kinh doanh mèo thì chỉ nhìn vào mối hời nhãn tiền bất chấp những quy định của pháp luật. Nên chăng đã đến lúc cần có những biện pháp cụ thể triệt để nhằm thực thi việc ngăn cấm bắt mèo buôn bán giết mổ mèo trả lại sự nghiêm minh cho Luật pháp và giải tỏa những bức xúc lo lắng của nông dân nói riêng và người dân nói chung.

Bài và ảnh: Trịnh Tuấn
(Đã đăng ở TT&VH số 123/2126 - Thứ 5 ngày 6/12/2007.) 

More...

NGÔ THỊ THANH VÂN - CÔ GIÁO TRẺ VỚI NỖI NIỀM “RU LẠI BÌNH YÊN”

By Lời Nhân Gian

  magnify
Trịnh Tuấn

Sinh ra tại Nghệ An lớn lên vào Nam theo học Khoa Ngữ văn trường ĐHSP TP.HCM. Ra trường không cố gắng như bao bạn bè khác để ở lại làm việc tại “Hòn ngọc Viễn Đông” mà lại chọn mảnh đất Tây Nguyên nắng gió để dạy học. Đó chính là Ngô Thị Thanh Vân cô giáo vùng cao với giấc mơ “cõng chữ về rừng” và một nỗi niềm văn chương “ru lại bình yên” nơi thung rú.

Từ giấc mơ “cõng chữ về rừng”.

Bạn bè cùng học đại với Thanh Vân mỗi khi ngồi lại với nhau đều nhắc đến cô “búp bê” của K.25 Ngữ văn với niềm yêu mến lạ lùng. Với dáng người “be bé bồng bông” nhưng đôi mắt luôn mở tròn to và nụ cười hầu như ít khi nào tắt. Ấy là cái vẻ bề ngoài của Vân còn bên trong là cả một sự trăn trở đôi khi là những suy tư cháy bỏng: “Khát giọt mưa trái mùa như khát gió/ Thương nắng chiều hừng hực cháy lòng quê”. Có lẽ cũng từ cái sự khát ấy và cái niềm thương về lòng quê xa tít tắp kia đã cho Vân những suy nghĩ về nghĩa vụ của việc “trồng người”. Nhất là sau những chuyến đi thực tế làm tình nguyện viên về với núi với rừng Vân đã hiểu hơn về đất và người Tây Nguyên. Nhiều lần đi lại để lại trong Vân nhiều ấn tượng về những con người với những giấc mơ nằm ngoài Kinh Dịch luôn hát bên những cây đàn với tiếng hát đầy khát khao như Thần Lửa đàn những điệu đàn réo rằt như Thần Nước. Qua đó Vân cũng hiểu được rằng những định nghĩa về những gì thuộc về thế giới văn minh không nằm trong giấc mơ của họ. Đơn giản vì những điều đó không thuộc về những người gùi mặt trời qua núi suốt cuộc đời lam lũ nói đúng hơn là họ mặc nhiên cho những điều ấy có hay không. Về lại Sài Gòn sau những chuyến đi ấy Vân tự nhủ mình phải về đây như con chim Bong’kle phải là của núi của rừng. Thế nhưng núi có cuộc đời của núi rừng có cuộc đời của rừng còn các em nhỏ nơi đây thì chỉ có những trông mong làm sao có thầy có chữ. Từ đó giấc mơ “cõng chữ về rừng” luôn ám ảnh trong Vân và cuối cùng cô cũng chiến thắng được những lựa chọn để về dạy học tại Trường Trung Học Lâm Nghiệp Tây Nguyên. Pleiku - Gia Lai với mong muốn thông qua tình yêu rừng núi sẽ trao được tình yêu chữ nghĩa cho các bạn trẻ đang theo học nơi này.

Đến nỗi niềm văn chương “ru lại bình yên”.

Cũng chính từ miền đất “có cái nắng có cái gió có nỗi nhớ không mang tên…” này tình yêu văn chương của Thanh Vân lại càng thêm bốc cháy. Bên cạnh những trang giáo án là những tập bản thảo thơ truyện ngắn. Sau những miệt mài sáng tạo Thanh Vân cũng đã có được đứa con tinh thần đầu tay: “Qua miền nhớ” với 36 bài thơ được chắt ra từ những khoảnh khắc tâm hồn trộn lẫn với nắng gió cao nguyên. Không biết có phải là mảnh đất mến yêu này đã “Gieo vào tim những cơn gió ầm ào và những tiếng thì thầm của đất/…Những ngón chân trần mơn man thảo nguyên xanh” hay không nhưng đọc thơ Thanh Vân người đọc cảm được lí do tại sao “Sóng níu tình yêu gần lại/ Sóng níu tình người ở lại”.

Nói về tác phẩm đầu tay của mình Thanh Vân khiêm tốn: “Vân chỉ ghi lại những xúc cảm thoảng qua thôi. Năng khiếu của Vân là viết văn còn làm thơ thì Vân…dở ẹc!”. Tuy vậy nhưng người đọc lại thấy ở một Ngô Thị Thanh Vân trong thơ không hề “dở ẹc” ví như một bài thơ gây nhiều suy nghĩ cho độc giả như bài ĐOẢN KHÚC CHO NGỰA HOANG. Ở bài này trong cái sự chịu đựng vốn là bản chất của người phụ nữ: “Em/ mây trôi phiêu lãng/ hải hồ nhẹ bước chân êm/ thì mặc gió những làn roi tên quất/ thì mặc mưa như bão táp điên cuồng/ thì mặc nắng như mặt trời đổ lửa/ thì mặc đời cơm áo mưu sinh” thì độc giả lại thấy một dáng dấp của người mẹ của người chị của người em của cả những “người ấy” của những ai đã có vợ trong hình dung về nhân vật "em" ở khúc thơ này. Có một cái gì đó ăn sâu vào tâm thức của người phụ nữ Á đông của người con gái Việt của suy nghĩ của họ hôm qua và cả hôm nay: Nó mường tượng như hài cốt của sự hi sinh cao quý lại mường tượng như nét cuồng khấu ở tâm hồn do quá nhiều chịu đựng và cuối cùng thì nó mường tượng như một cái cây khát bất cứ một trận gió nào. Và đó chính là tất cả nỗi niềm “ru lại bình yên” mà Thanh Vân muốn gởi gắm qua thơ gởi gắm qua từng dòng phấn trắng.

Ôm cả núi rừng và văn chương lên…Blog.

Người đọc không chỉ biết đến Thanh Vân qua những trang viết trong sách hoặc báo chí mà còn qua một kênh thông tin cá nhân hoàn toàn mới mẻ: Blog! Vân tham gia nhiều trang nhật ký điện tử như 360!Yahoo Vnweblog nhưng ở đâu cũng vẫn là một Ngô Thị Thanh Vân ôm đầy những khát vọng yêu khát vọng sống mạnh mẽ như rừng cây săng lẻ. Cô tải lên mạng những trang viết về nơi cô làm việc về những câu chuyện tình đẹp mà buồn gợi nhiều ám ảnh. Xin mượn lời nhận xét của nhà văn Nguyễn Đức Đát comments trong Blog của Vân ở truyện ngắn “Dừng lại trên đồi” để khép lại chân dung về một cô giáo trẻ vùng sơn cước với những nỗi niềm văn chương quyến luyến: “Câu chuyện rất hay và có hậu. Đời luôn có những bất ngờ đầy thú vị như vậy. Cô gái trong câu chuyện này cuối cùng đã tìm được hạnh phúc đích thực”.

More...

NỖI NIỀM BÁNH ĐÚC.

By Lời Nhân Gian

Quý tặng anh Nguyễn Anh Nông!
 

 

Tôi vắt chéo nỗi buồn qua đĩa bánh đúc

ghim đôi mắt chiêng chao nơi cốc bia sủi bọt

í ới gặng một câu thơ suy dinh dưỡng.

 

Ký ức bỗng hồi sinh gieo mầm lên bãi đá vôi

mùi bánh đúc hộc lên nỗi nhớ cảm giác hàn the tê cứng.

cốc bia trổ nụ hoa tăm.

 

Anh chỉ cho tôi con đường tìm về sự vĩnh hằng

nơi đĩa bánh đúc không xương chìa ra như chiếc lưỡi dì ghẻ

liếm rụng quả mặt trời.

 

Đằng sau khuôn mặt người anh nửa đời làm lính

có một dòng sông cuồn cuộn gào thét trở mình. Và

một con đập tràn được xây bởi những câu thơ đứt đoạn. 

 

Khổ thân bà chủ quán:

Dọn dẹp một bầy thơ đói gạo điêu linh

nơi gầm bàn đầy giấy ăn và vỏ lạc... 
 

 Trịnh Tuấn 19/11/2007.

  

More...

CHAT VỚI MÌNH (4)

By Lời Nhân Gian


+ Mày đang nói đến những người bị "nhiễm" Bùi Giáng mà là nhiễm gì? Nhiễm cái sự điên hay cách viết văn làm thơ của cụ?
- Gần như là nhiễm đủ thứ. Có kẻ học đòi điên theo Bùi Giáng nhưng học không đến cái trình điên hoành tráng như tỉnh hóa ra điên dại. Có kẻ khôn quá hóa hèn tưởng bắt chước cái kiểu u u tịch tịch trong cách dụng ngữ hành văn của Bùi Giáng rốt cuộc lại cứ ngọng ngọng ngịu ngịu đọc thấy cứ có mùi nước chấm. Có kẻ tỉnh khô cũng lại giả vờ điên một cách móm mém nhảy lên mặt báo ngồi xổm chỉ trỏ rằng Bùi Giáng là thế này thế nọ.
+ Mày nói vậy thì họ đâu có "nhiễm" được gì. Mà nếu như đúng thế thì đấy không phải là nhiễm mà theo cách nói của người xưa là "hữu xạ tự nhiên hương" nên bướm ong nó vật vờ kiếm tí chút dư vị. Cũng lạ cái chữ "hương" với cái chữ "mùi" về mặt vật lí tính mà nói đều là dạng khuếch tán các phân/nguyên tử nhưng nếu nó tác động lên khứu giác theo cách con người quy định là "thơm" thì gọi là "hương" mà "thối" thì gọi là "mùi". Tao thấy trong trường hợp này nếu nói cho đến cùng thì phải chữa câu nói kia là "hữu xạ tự nhiên...mùi" mới xứng đáng với các khứa giác của "bọn giả tỉnh".
- Mày lúc nào cũng ngoa ngoắt cái mồm. Chả trách gì mấy em sinh viên quen thân với mày cứ hay rỉ tai nhau là mày đến cái tọa đàm nào là lành ít dữ nhiều. Cách nói chuyện của mày nó cứ cay nghiệt và có vẻ như hậm hực thế nào í bỏ được thói ấy chắc mày không đến nỗi...
+ Nỗi gì? Chả ai vả miệng tao mà mày lại vả. Mày cứ nghĩ mà xem con người ai cũng có chín cái lỗ cái lỗ nào cũng muốn nhận lấy những điều thơm tho ngọt ngào sung sướng. Nhưng khi thải ra thì lỗ nào cũng là hôi thối và tanh khắm. Chả biết có phải đó là cái hậu duệ của quy luật tự nhiên trong chính cái xác phàm mà tạo hóa đã nặn nọt ra con người hay không nhưng nó ảnh hưởng bao trùm lên mọi thứ toát ra từ cơ thể bất kì ai. Vì vậy cũng là dễ hiểu cho việc người đời quen với việc đón nhận những thứ ngọt ngào chứ chẳng mấy quen đem bùi ngọt đổi đắng cay riêng mình.
- Rõ là thế. Thì trong mắt tao Bùi Giáng là một anh hùng có công cứu rỗi cho những chuẩn mực nhàm chán mà nếu ví von chỉ có thể ví những chuẩn mực ấy như những bức tranh đẹp nhưng đã hết thời chỉ có thể đóng khung treo vào viện bảo tàng để nó còn chứa vẹn nguyên cái giá trị nguyên sơ của nó.
+ Mày yêu Bùi Giáng thế sao không viết về cụ một vài bài?
- Biết cái gì mà viết. Biết nhiều như ông giám đốc trung tâm dạy người ta thành thi sĩ mà nhận định về Bùi Giáng còn sai bét. Tao thì lấy đâu ra chữ mà cạnh khóe được ai. Có chút chữ còm thì khe đổi gạo từng bữa nhăng cuội chỉ tổ mất cơm ăn à?!
+ Mày lại thế rồi. Con người ta sống ở đời phải có chính kiến chứ. Cuộc sống cùng lắm là trăm tuổi lại về với đất. Mười mấy nghìn năm có xa xôi gì so với sự hình thành của cái vũ trụ này ấy thế mà cả cái thời đại Át-lan-tích chìm dưới đáy đại dương chả còn lưu danh một tuổi tên nào. Thế thì hãy sống cho nó cháy rụi hết những gì gọi là đam mê hãy hát cho đến tận cùng giọng khản hãy thở cho tận kiệt dòng sinh mới thỏa cái phúc làm người chứ. Tao mà như mày thì tao chỉ ước mình như Bùi Giáng từng ước nhưng tao sẽ ước là khi nào tao chết không phải ai mà chính là Bùi Giáng sẽ rỏ cho tao vài giọt nước mắt hay vài giọt nước tiểu cũng được.


- Mày lúc nào cũng có cái kiểu liên tưởng chả giống người. Bùi Giáng chết rồi thì làm sao mà rỏ cho mày nước mắt hay nước tiểu?
+ Thì đấy. Cũng vì người ta chết rồi nên nói sao mà chả được. Khối thằng liêm sĩ đầy mình ngực đính đầy những danh hiệu nhưng lúc nào cũng vu khống cho người chết. Mày không tin ra nhà sách mua vài cuốn sách nghiên cứu về mà đọc.
- Nói như mày có mà các nhà sách in toàn thứ đó sao?
+ Ấy chết mày cũng đừng vu khống cho tao thế chứ. Người ta in đủ thứ chứ đâu có chỉ in sách nghiên cứu đâu. In ra bán không được thì móc ngoặc với mấy tay nhà báo cãi nhau chí chóe mấy bài cuối cùng thì bán cũng...hết. Lợi cả năm bảy đường mà.
- Tưởng mày lý giải thế nào chứ nói kiểu đó thì tao cũng nói được. Chả trách hôm rồi đi dự tọa đàm văn học về mấy cuốn sách mới xuất bản bên trường Viết văn Nguyễn Du (cũ) tao được nghe một tham luận của một em mới vào trường bào chữa cho nhân vật gái điếm trong truyện của Nguyễn Văn Học rằng cô gái điếm ấy thật đáng thương không những phải đi làm gái để nuôi con mà còn cả nuôi chồng và nuôi gia đình lớn nữa. Tao phì cười định đứng lên thêm cho câu văn ấy một cái dấu phẩy và viết tiếp không những thế mà cô gái điếm ấy còn nuôi cả...các nhà văn nhà thơ nhà nghiên cứu lý luận phê bình và tạo cơ hội thăng tiến cho các sinh viên lẫn học viên sau đại học - nhờ vào việc lấy cô gái điếm ấy làm đề tài sáng tác rồi nghiên cứu rồi phê rồi bình rồi bảo vệ các luận văn luận án.
+ Ơ mày cũng từng học ở đó ít bữa mà mày quên tên cũ của cái trường đó mang tên Nguyễn Du tác giả của cuốn truyện Kiều giúp mày làm được quả thư pháp 300m đó à. Thế cô Kiều không là gái bán hoa thì là Quan thế âm Bồ tát chắc. Nhưng mày đừng có coi thường cổ nhé. Nhờ cô ấy cả mà hôm nay họ Nguyễn ở Tiên Điền Nghi Xuân Hà Tĩnh có được một bức tượng chả biết giống ai nhưng viết dưới chân tượng là: Nguyễn Du; Nhờ cô ấy cả mà có biết bao nhiêu nhà Kiều học bao nhiêu văn bằng tiến sĩ. Mày cũng kiếm được tí rồi còn gì.
- Ờ...thì đôi khi cũng phải nói ra vẻ một chút chứ. Thiên hạ họ nói trên mây còn chả chết ai tao cứ nói thế cho nó gọi là có cân có đối.
+ Cái thằng này chỉ được...

More...

TỰ CHAT VỚI MÌNH (3)

By Lời Nhân Gian


- Thế đấy cứ phang cho mày tẹo tèo teo lý lẽ là hoặc mày nói mày hiểu rồi hoặc là thần mặt ra nghĩ ngợi.
+ Vậy phải phản ứng làm sao? Mày thừa biết tính tao rồi còn gì. Đi nhậu với ông tiến sĩ dỏm tao chẳng thấy ngon miệng bằng ngồi uống rượu cồn với mấy chú chạy xe ôm. Nhớ hôm rồi đi "công cán" với tay tiến sĩ... về rồi chả biết viết cái gì đành ngồi đọc Kiều ru vợ ngủ.
- Kể ra mày cũng lạ! Cái thời nào rồi mà mày sống cực đoan bỏ xừ. Bây giờ ngành khoa học vũ trụ đã đưa người lên mặt trăng sao hỏa rồi. Biết đâu chừng trong lúc cuống cuồng các phi hành gia đại tiểu tiện lên chỗ nằm của chị Hằng ngồi xõa tóc í chứ. Vậy mà lúc nào cũng thấy mày ngồi ngâm thơ ngắm trăng và khen trăng không những đẹp mà còn...độ lượng.
+ Mày lại suy diễn rồi. Thú thực tao cũng có đọc và theo dõi các trào lưu văn học qua báo chí truyền thông. Vui lắm mà buồn cũng lắm. Vui là bây giờ đi đâu cũng gặp được nhà thơ nhà văn chứ không như thuở nào chỉ biết đến quý vị ấy trong sách giáo khoa. Buồn là gặp rồi chả biết họ là ai với ai. Cứ nghe người gọi chung chung cho họ là nhóm này nhóm kia xanh xanh đỏ đỏ. Tao ít thấy có cái tên nào tre trẻ đứng độc lập được ít ngày. Tao lôi sách của họ ra đọc ngửa mặt lên trời không phải để ngắm trăng mà là đang cố hỏi ông trời xem họ viết gì. Nói ra tao chỉ sợ mày bảo tao dốt nát nhưng quả là nhiều bài của họ tao không hiểu được. Hoặc có hiểu thì tao cũng chỉ hiểu sơ sơ là họ mới phát minh ra phép sử dụng tu từ kiểu mới phép chia các từ láy ra thành nhiều từ đơn rồi ghép lại thành từ mới mang nghĩa tương tự hoặc chả còn nghĩa gì nữa. Tao thấy họ làm rất hay. Chí ít thì nó cũng cho tao thấy nó na ná như ngày trước tao mơ hồ về một khái niệm văn chương hiện đại là dần tiến đến việc xóa bỏ các quy ước định đoạt số phận riêng cho các cụm âm tiết trở nên sang trọng hoặc dị biệt.
- Tao thấy mày yêu và ủng hộ văn trẻ thơ trẻ lắm cơ mà. Sao lại suy nghĩ thế?
+ Tao có nói là tao không yêu đâu. Yêu lắm đấy chứ. Ủng hộ cả hai tay. Họ nhiều khi có vẻ bầy đàn trong sự cô độc của các quan niệm đang cuộn vòng trong não bộ các vị tiền bối trước họ thêm vào đó là những trăn trở muốn bước ra khỏi những khuôn thước gò bó. Mãi hôm rồi mở cửa sân thượng ra phơi tả lót cho con tao mới hiểu được lí do tại sao tao yêu họ. Vì cũng giống như người leo cầu thang leo hết bậc thì đụng phải trần nhà rồi lại đi xuống. Chỉ khi mở được các cánh cửa dẫn ra sân thượng nhìn được ánh trăng không bị phất phơ tả lót che ngang lúc đó họ mới nghĩ và mơ đến những cánh diều bay trên trời lộng gió. Tao hiểu được sự hân hoan đó của họ.
- Mày cứ vẽ chuyện. Thực ra con người ta ai chẳng muốn khác người hơn người. Điều quan trọng là ít ai nhận ra cái có thật của mình đó là năng khiếu trội nhất của họ để phát huy. Tao tin rằng khi ai đó tìm thấy và tập trung hết sức cho năng khiếu trội của họ nhất định họ sẽ thành công họ sẽ là họ trong ý nghĩa của cái đơn nhất cái vinh quang cái không lẫn lộn cái tách li khỏi hệ thống bầy đàn.
+ Biết thế nhưng cái tầm của những năng khiếu trội đâu có phải ai cũng như nhau. Tao nghe đồn có vị phê bình nói rằng các tác phẩm văn chương trẻ (8X) bây giờ hầu hết là nông nghĩa nếu không muốn nói là đơn nghĩa. Tao nghĩ vị phê bình kia cũng có chút có lý vì có vẻ như các tác phẩm văn học trẻ gần đây ít lóng lánh như những giọt sương mai để có thể làm cho con họa mi soi gương buổi sáng phải bật lên tiếng hót mà có khi lại như giọt nước lọc bỏ trong bình làm cho con quạ vục mỏ vào uống xong bị nhiễm độc bởi thành phần cứng chưa xử lý quá nhiều. Tuy nhiên đừng vì thế mà dội nước lạnh lên đầu họ nếu như không làm được cái việc là tiếp lửa cho họ. Chí ít họ dũng cảm hơn nhiều người chỉ biết ôm khư khư lấy những xác chữ lẫn xác trí tuệ của Nguyễn Du Hồ Xuân Hương Xuân Diệu Chế Lan Viên... để làm nên những tấm bằng thạc sĩ tiến sĩ. Có lẽ tao yêu họ bởi vì tao luôn yêu những ai dám nghĩ dám làm ra cái mới dù cái mới đôi khi phải chấp nhận sự méo mó hoặc dị dạng nhưng nó đủ tư cách là một sản phẩm trí tuệ không bị mang tiếng ăn cắp rác thải tâm hồn của những người đi trước.
- Hôm nay mày nói to mồm thế? Mày vẫn hay thích Bùi Giáng ở câu: Rằng xin các hạ hãy vô ngôn lắm cơ mà?
+ Mày lại nhắc tao đúng cái nhân vật mà tao đang nghĩ tới rồi đó. Thôi để khi khác tao nói cho mày nghe về cái sự "nhiễm" Bùi Giáng hay học đòi Bùi Giáng của nhiều người cho nghe nhé.
- Nói chuyện với mày tức bỏ mẹ cứ đến đoạn tao thích nghe thì mày lại bận. Thôi cứ đi làm đi..

More...

TỰ CHAT VỚI MÌNH (2)

By Lời Nhân Gian


- Không ngủ được à?
+ Hồi nãy mày nhắc đến Sài Gòn làm tao nhớ quá. Không biết giờ này anh em bạn bè thế nào. Nhớ có lần ngồi uống rượu thịt chó ở Cầu Ông Tạ bạn tao hát "...bận hành quân nên chắc khó thăm nhau..." làm cho cả mấy đứa nín thinh không nói gì cứ nâng rượu lên là nốc cạn.
- Mày rồi cũng khổ suốt đời thôi! Cái gì quên được thì quên đi. tao nghe nói cái bộ não người cũng giống như cái khuôn làm đậu phụ (Tàu hũ) khi đã đầy nhận vào chỗ này nó phòi ra chỗ khác. Chả biết có phải thế không mà như cái chuyện cười về nhà khoa học kia nuôi con mèo đến khi nó đẻ mèo con ông ta phải đục đến hai cái lỗ sợ một cái mèo lớn đi không có lối cho mèo con đi. Tao nghĩ chắc "cái khuôn đậu phụ " của ổng đã đầy.
+ Ôi giời mày cứ nói thế ra đường mà xem khối đứa chả biết đã đầy cái khuôn ấy hay chưa nhưng kiểu cách thì phọt ra nhìn thấy. Nhất là cái thời buổi bây giờ đi đâu cũng phải cần cái Profiles cho thật đẹp thật dầy và thật dài nhìn thoáng qua thấy đủ các loại chứng chỉ đủ các loại thành tích chứng minh năng lực. Sợ thật. Mà họ học gì mà học được nhiều thế không biết!
- Tao cứ tưởng mày làm cửu vạn cho chữ nghĩa ở thành phố mãi thì cách nghĩ cách tư duy phải khang khác lúc ở quê kia chứ. Vẫn cứ là nông dân đặc sệt thôi. Này nhé cái đống profiles ấy toàn là coppy lẫn nhau thôi. Nhưng khốn nạn là ở chỗ biết tỏng tòng tong là chúng vẽ cho đầy hồ sơ năng lực nhưng các nhà tuyển dụng và sử dụng chúng vẫn cứ...cho là thế. Hôm tao hỏi một thằng cha hiện làm giám đốc quan hệ đối tác cho công ty...rằng ông nhiều bằng cấp thế mà ông chỉ có hơn tôi một tuổi thế ông học lúc nào mà có 3 bằng đại học một bằng chuyên tu quản lý nhân sự một bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh? Hắn cười rồi bảo tôi chỉ có một cái bằng cử nhân ĐH ngoại thương thôi...
+Ơ thật à?
- Thế chả thật hóa ra tao nói điêu mày à! Mày mà được xem đống hồ sơ dự thầu các gói công trình xây dựng khu trường CĐ Công nghệ Bắc Hà mày có mà sợ vãi linh hồn. Có những hồ sơ công ty vừa mới thành lập doanh nghiệp được chưa đầy hai tháng mà các công trình đã từng tham gia xây dựng liệt kê hết gần hai mặt giấy A4. Mày có gọi hồn Ngô Thừa Ân dậy viết tiếp Tây Du Ký ban cho Tôn Ngộ Không thêm 72 phép nữa thì lão Khỉ ấy cũng bó tay. Nhưng...
+ Mày cứ nói tiếp đi...
- Nhưng mà nghĩ đi thì cũng nên nghĩ lại. Bây giờ hội nhập rồi WTO cũng đã vào các nhà đầu tư nước ngoài nhảy vào nước ta như cá chép mùa vật đẻ các doanh nghiệp mọc lên như nấm không cạnh và tranh thì có mà ra rìa. Người ta vẽ chút hồ sơ cho đẹp để qua mắt nhà đầu tư xây dựng cũng hòng kiếm bát cơm thôi.
+ Thế hóa ra cái vụ sập cầu Cần Thơ cũng có cái kiểu đó à?
- Mày cú rúc váy vợ chả chịu đọc báo chí gì cả. Báo điện tử VnExpress đưa tin to đùng ra đó: Chiều 2/10 được ủy quyền của Bộ Công an Cơ quan Cảnh sát điều tra tỉnh Vĩnh Long đã ra quyết định khởi tố vụ án sập cầu hôm 26/9 với tội danh "vi phạm quy định về xây dựng gây hậu quả nghiêm trọng".
+ Ôi trời ơi người ta có thể vì miếng cơm như mày nói mà đánh đổi hàng mấy chục mạng người được sao? Cũng xây và cũng dựng nhưng cứ nhìn cây cầu Long Biên được Pháp xây dựng từ 1899 - 1902 mà thấy nghẹn ngào cho những câu cầu hiện đại. Chả nói gì xa xôi ngay ở quê mình đó đê sông Cầu Chày được các cô chú Thanh niên xung phong ngày trước đắp lụt to nước lồng qua chân đê mà không vỡ. Còn đê sông Chu do các nhà thầu bây giờ trúng thầu kè đắp sửa chữa cứ lụt mùa trước xong thì mùa sau kè lại. Thế mới biết thuở khoai sắn thay cơm mà người ta làm thật thuở vi tính vi tiếc thì lại ăn thật làm láo.
- Thì đó hồi nảy trên thời sự đưa tin Ông Musharraf chiến thắng trong cuộc bầu cử Tổng thống ở Pakistan phát biểu với báo chí ông bảo: "Dân chủ là số đa!". Có lẽ bây giờ cái gì được nhiều người tán đồng thì đó là dân chủ thì đó là...[chân lý]. Mấy lão dân làm chủ mấy công ty kia tự tay xé đôi hai chữ dân chủ ra để tự cho mình cái quyền làm chủ những tính mạng người khác. Chẳng trách gì mà nhìn sắc mặt các nguyên thủ nhà nước mấy hôm rày trên tivi hốc hác đi hẳn. Chưa lo chỉ đạo vụ Cần Thơ xong thì lại đến bão lũ khắp miền Bắc miền Trung. Mà phần nhiều các hậu quả lại như lời Thủ tướng phát biểu hôm rồi trên truyền hình là do quá kém về quản lý nhà nước.
+ Ừ.
- Mày lại ừ nữa rồi.
+ Thì biết nói gì?
- Thế mày không thấy cái trách nhiệm công dân của mình à? Cả nước đang hướng vào những khu vực bị thiệt hại từ vụ sập cầu đến các nơi đang khắc phục hậu quả bão lũ. Mày cũng nên làm gì đi chứ. Không đóng góp được gì thì ủng hộ qua Chữ thập đỏ mấy ngày lương. À mà mày từ tháng ba đến giời có được nhận đồng lương nào đâu mà ủng hộ. Thôi thì làm việc gì đó cũng được miễn là tấm lòng.
+ Ừ tao hiểu rồi....
Tags: | Edit Tags

Monday October 8 2007 - 02:46am (ICT) Edit | Delete

Comments

(6 total) Post a Comment

Anh lại suy nghĩ nhiều quá rồi hic hic nghĩ cũng đau lòng! Nhưng cái thời điểm kinh tế đang thay đổi cái giao thời này thì giá trị đang dần bị con người ta làm cho đảo lộn hết anh ạ! Biết than ai đây? chỉ biết trách ta sinh ra phận nước nghèo thôi anh ạ! Đau lắm nhuưg chỉ biết ngẹn ngào!

Monday October 8 2007 - 12:57am (EDT) Remove Comment

Thành An@: Cũng thật là khó nói nhưng cũng chẳng im lặng được! :D

Monday October 8 2007 - 12:26pm (ICT) Remove Comment

Thích đọc của anh. Vì đồng cảm. Xin đăng ký làm thành viên trang Web của anh nữa đấy.
Nhưng... Ơ hay... Sao dùng nhiều dấu hỏi thế... "hồi nảy" "tàu hủ" "vải linh hồn" "vẩn" ... và nhiều từ thiếu chữ cái. Đọc không được thoải mái. Hình như chưa được anh biên tập lại phải không? (Xin góp ý - vì Thanh dạy Tiếng Việt thực hành)...

Monday October 8 2007 - 04:34pm (ICT) Remove Comment

Cảm ơn Thanh nhiều lắm! Cái tật vùng miền ấy mà.:D

Monday October 8 2007 - 06:03pm (ICT) Remove Comment

Ừ.

Monday October 8 2007 - 11:30pm (ICT) Remove Comment

à hình như câu chuyện nhà khoa học nọ là cho con chó và con mèo anh ạ.

Tuesday October 9 2007 - 01:27am (ICT) Remove Comment


More...

TỰ CHAT VỚI MÌNH (1)

By Lời Nhân Gian


- Ừ.
+ Nghe mày ừ tao thấy chẳng giống mày tí nào. Mày xưa giờ vẫn thường hăng hái dũng khí lắm cơ mà! Sao nghe tao ví việc nấu đồ ăn cho vợ con còn ý nghĩa hơn mấy vạn ngữ ngôn trong sách vở thì mày lại tư lự thế?
- Tao đang nhớ nhà. Quê nhà đang bão lũ nước dâng ngập mọi ngả đường đồng ruộng. Muốn về thăm cũng chẳng dứt ra về được. Mọi liên lạc đều qua điện thoại lúc được lúc không. Sông Chu nước lớn vượt báo động 3 sông Mã có nơi nước tràn ngập vào khu dân cư xấp xỉ mái nhà sông Cầu Chày phải mở hết các cửa đập Cầu Nha mà nước vẫn lớn gần tới mặt đê. Tao không lo năm nay quê nhà sẽ vỡ đê vì liên tục mấy năm được nhà nước đầu tư kè đắp cũng ổn. Nhưng còn mùa màng...Lại đói thôi!
+ Cũng dễ lắm. An ninh lương thực địa phương mấy năm nay nghe chừng không ổn. Kể từ sau cái vụ phá lúa trồng mía theo cái quy hoạch vùng kinh tế mía trọng điểm của tỉnh bà con có nơi bán mía mua lúa chẳng đủ ăn lấy đâu dự trữ. Năm nay nước ngập khắp các cánh đồng kiểu gì rồi sau khi nước rút chỗ nào còn cây mía sống được cũng hóa bông hết tỉ lệ đường giảm thì bán được mấy xu. Không đói mới là lạ.
- Thì mày tính một xã như xã Quảng Phú thuộc diện miền núi thu nhập trong dân chủ yếu dựa vào cây mía cây sắn thế mà cán bộ tham ô tham nhũng từ trên xuống dưới đến bạc tỷ. Đợt vừa rồi công an về tóm cả chủ tịch lẫn bí thư. Cũng may cho dân...
+ Ôi dào mày chỉ được cái nghĩ xa xôi ngay xã mày đó thôi tay chủ tịch xã tham nhũng bị kỷ luật sau đó lại được đề bạt làm bí thư đảng bộ xã. Có cái ngược đời nào mà bị kỷ luật lại được lên chức bao giờ. Dân họ phản đối phía tổ chức cán bộ huyện mới thu xếp khéo cho lão ấy về. Nhưng vừa qua lại nghe tin lão được bầu làm bí thư chi bộ xóm 21 vì chả còn ai có trình độ để làm. Cái vòng là cái vòng vèo ấy nghĩ chỉ tổ nát đầu thôi. Nhưng phúc đức là Đảng và Nhà nước gia sức chống tham ô tham nhũng bọn hại dân mọt nước ấy mới bị đưa ra ánh sáng. Nếu không kiểu gì nhân cái vụ...bão bùng này chúng lại có cớ mà kiếm chác.
- Mày nhỏ nhỏ cái mồm thôi...
+ Ơ hay thế tao nói sai à?
- Không sai nhưng với nhiều người thì...không đúng.
+ Ơ với ai?
- Thì tao cứ nói thế mày cứ đợi rồi hẵng biết. Thế mày định bán đất quê không bao giờ về làng nữa sao mà toàn lôi mấy vị đó ra mà rủa thế. Làm ơn nín đi cho tao được nhờ cái phúc khi lá rụng...về vườn.
+ Mày cứ làm như nhà mày lắm đất ở quê lắm không biết! Gớm có được 35 mét vuông nhờ bố mày đi bộ đội bị thương tật đầy người mới được mua theo giá gốc. Cả nhà bốn người cộng với ba con chó đi vô đi ra đụng nhau chan chát ở quê một mụn đất ấy có bán cũng chả mua được một chiếc xe Tàu. Bán với chả chác!
- Tao cứ lo xa thế đấy. Cái ngữ mày lang bạt hết trong Nam ngoài Bắc còng lưng kiếm đất cắm dùi mãi mà chưa xong. Mai kia khe hết ba cái chữ học được của ông thầy cúng đang thịnh ở thành phố rồi lại vác dái về làng lúc đó chữ của mày chẳng che nổi cái thậm thụt đâu con ạ!
+ Tao nói có vậy mà mày xồ lên ngoa ngoắt thế? Tao biết khi nào thì sẽ chui về làng. Nhưng tao tin còn lắm người giàu lên nhờ thời cuộc thì còn sinh hàng đống lễ nghĩa. Cái chữ thầy cúng của tao vẫn có khối người cần. Mày không ra đường Nguyễn thái Học mà coi cả chữ lẫn khung họ đòi những sáu nhăm nghìn trong đó khung chỉ hết có sáu mươi nghìn còn những năm nghìn tiền chữ. Thế thì đói làm sao được. Chỉ thương các cụ ở quê bòn vườn cả tháng giáp hạt không mua nổi một đôi pin Con Thỏ phòng khi đêm hôm mưa gió. Ở ngoài đây viết có mỗi chữ mà đắt gần bằng hai cân thóc. Tao là tao còn lâu tao mới về.
- Thì ra đồng tiền làm mờ mắt mày rồi. Mày tham ba cái tiền lẻ của người ta mà quên quê hương đó phỏng?
+ Mày đừng có mà bảo đó là tiền lẻ nhá! Mày quên những ngày cù bất cù bơ ở Sài Gòn rồi sao? Đi lượm rác cả đêm kiếm không đầy chục nghìn bạc sáng ra gặm ổ bánh mì không bơ không sữa rồi đi học. Cầm trên tay tờ trăm nghìn cứ run lẩy bẩy sợ đứa nào nó móc mất thì có mà đi ăn mày. Bây giờ bán được một chữ dăm nghìn đã vội thấy phú phụ bần!
- Ừ mày nói tao hiểu ra rồi. Mà mày nhắc đến Sài Gòn làm tao thấy nhớ quá! Thôi viết mấy cái comments trả lời bạn bè đi rồi còn đi ngủ mai tâm sự tiếp nhé.
+ Ơ..mà..ừ thế cũng được.
 
-------------------------------------------------------------------------------------------
 

Tem tiêpd tờn póc được tem của anh!!!:D

Sunday October 7 2007 - 01:16pm (EDT) Remove Comment

Cái này hay đáo để anh hỉ! Chuyện đời- Chuyện người - Chuyện mình... Trong cái xót xa cay đắng ấy vẫn cảm nhận được một chút hạnh phúc một chút tự hào sau những chặng đường "méo xệch" phải không anh Trịnh!

À em có đọc bài của các Thầy Văn Giá Thầy Trí Dõi Thầy Như Phong nữa... Híc Híc... Thê thảm thật! Cho Chú Quốc Ấn (hay Ẩn chi đấy) tha hồ múa may đánh lận con chữ... Em không rành về Phê bình - Lý luận. Nhưng về góc độ Văn hóa và Con người dường như thấy có gì bất nhẫn quá!

Monday October 8 2007 - 12:52am (ICT) Remove Comment

Muốn gặp em hai chị em hàn huyên mà chưa có lúc nào. Đọc những trăn trở thấy chua xót.
Đã đọc và đã hiểu.
Sao chị lại có thể ở giữa hai thằng em nhỉ: Quản Di Ngô và Mai Quốc Ấn?

Monday October 8 2007 - 01:33am (ICT) Remove Comment

Đọc và cảm nhận thôi. Gặp thầy đồ Tuấn trong nhiều suy tư trăn trở...

Sunday October 7 2007 - 11:14pm (MDT) Remove Comment

Thài Bảo@: Cảm ơn em!
Hữu Thanh@: Chuyện tầm phào thôi Thanh ạ. Rất nhớ sài Gòn và bạn bè khoa Ngữ văn...
Chị Hải Vũ@: Chẳng có gì đâu chị ạ. Tình cảm là một chuyện còn cái gọi là "học thuật" thì lại là chuyện khác...:D
Aryan®: Cảm ơn bạn! Một tấm lòng thôi cũng đủ sẻ chia tâm sự của nhiều người!

Monday October 8 2007 - 12:24pm (ICT) Remove Comment

Bươn chải nhể tình cảm với quê hương có tâm và nhiều cảm xúc lắm !

Monday October 8 2007 - 11:17pm (ICT) Remove Comment

Không chỉ tự chat với mình. Đó là sự tự nghiền ngẫm độc thoại và đối diện. Chắng với ai với chính cõi lòng mình. Không bỏ cuộc là được Cụ đồ thằng cu Kiệt nhẩy.
(Nhân đọc xong P1 - TỰ CHAT VỚI MÌNH..."

Monday October 8 2007 - 02:24pm (EDT) Remove Comment

More...